Nét hương yêu còn đâu?

Xã hội phát triển theo từng ngày từng giờ, nên lắm khi nhịp sống con người cũng hóa thành máy móc lúc nào chả hay, không chừng tình yêu nó cũng được lập trình chứ e rằng khó được thi vị như trước kia. Thật vậy, khoa học và công nghệ đưa con người ta tới sự thoải mái và hoàn thiện, nhưng cũng khiến con người ta lắm khi khô cứng và rập khuôn như máy móc, cảm thấy hơi bị uổng là vậy.

Chẳng qua là hôm nay ngày đầu năm, mình cũng gác mọi chuyện lại nghỉ ngơi như mọi người một bữa, sắp xếp lại cái tủ sách của vợ, thì bỗng thấy cái hộp giấy cũ, mở ra thấy vợ cất kỹ những bức thư tình ngày xưa mình viết… chẳng qua là bà ấy muốn giữ cho kỹ để lâu lâu lỡ mình làm cái gì không vừa ý, sai với lời hứa khi xưa thì bà ấy lại trương ra: Nè, anh ơi, ngày xưa anh hứa làm sao có nhớ không? Có cần em đọc lại không nhỉ? Hihi… Quả thật nhất vợ nhì trời, trời sinh ra vợ có lắm chiêu để lên gân với phu quân quá, nhưng bằng chứng là những bức thư rành rành kia, chẳng lẽ mình bội ước sao? Nhân việc này mà mình lại nghĩ đến một nét hương yêu lâu nay chúng ta thường chạy theo nhịp sống hiện đại mà để quên đi việc này: Đó là viết thư tình.

Tôi gọi thư tình là hương yêu cũng không thậm xưng lắm đâu, vì ngoài những bức thư ta viết bằng lời xạo ke được sắp đặt sẵn để “câu” ai đó với ý đồ xấu thì cũng là thư, nhưng không có hương yêu trong đó, cho nên những bức thư có tính toán này theo tôi chẳng nên gọi là thư tình được, thư tình đúng nghĩa không chỉ là hương yêu thôi mà còn là tấm lòng, lắm khi bâng quơ vô vị và vô cũng lãng nhách, nhưng nó thật, và vì thật nên nó đáng yêu là vậy. Lắm bức thư tình ngày nay đọc lại thấy cười muốn nôn cả ruột, nhất là khi con cái nó lôi ra xem, nó làm như giám khảo chấm bài thi Văn mà chiết tự từng chữ để mà chứng tỏ ba nó sao mà sến đáo để, có lúc nó bảo rằng ba khôn thiệt, yêu thì nói đại yêu cho rồi, còn bày ra câu nghi vấn để khẳng định: “Em có biết rằng anh yêu em như thế nào không?” Trời ạ! Sến đến thế là cùng. Tôi liền độp lại ngay: Ba hỏi con cái từ “I love you” mình chỉ thấy trong văn chương sách vở hay trên cánh thiệp, chứ ai đời bên ngoài ngồi nói chuyện với nhau mà nói “Anh yêu em” thì coi sao được? Nói vậy thấy nó lãng và vô duyên chi lạ, cho nên ba phải viết thế cho nó nghe trơn tru và chủ yếu là nhét được cái chữ “I love you” ấy vào trong câu mà không thấy sượng. Haha…

Ngày nay bọn trẻ nó quen nhau thể hiện bằng tin nhắn, bằng email, bằng chát chít, cho nên lắm khi chúng quên đi những ngôn từ bay bổng và thi vị trong tình yêu thể hiện trên những lá thư tình, mà những thứ chat chit đó có cất trong hộp được đâu? Có trương ra để nhắc nhở chồng được đâu? Cho nên thật tình tôi thấy tiếc, đó là chưa kể đến ngày nay lạm dụng máy tính nhiều quá khiến nét chữ chúng ta xấu đi lúc nào chẳng biết, cần gì thì cứ việc gõ lóc cóc trên bàn phím thôi, kể cả văn bản công việc, lóc liếc và chát chít, tất cả đều là máy tính, những lúc cần phải viết trên giấy thì lúc nào cũng viết láu, viết tháo viết tắt cho nhanh, chứ làm sao giữ được nét chữ chân thực của mình như trong những bức thư tình lúc ta còn trai trẻ, chính tôi cũng bị hiện đại hóa thành ra nét chữ mình xấu và chậm đi, chứ ngày xưa học phổ thông và đại học, chữ của Papi tui chuẩn và đẹp lắm đó nghen (bay bướm nữa, hehe…) và cũng nhờ cái chuẩn đó mà sau này tôi dễ dàng cho việc thiết kế phông chữ thư pháp và mỹ thuật trong công việc của mình là vậy. Kiểu này chắc phải tiếp tục viết thư tình để luyện nét chữ cho đẹp mà thiết kế phông chữ cho khách hàng quá! 😀

Thế cho nên xem ra thì việc viết thư tình quả là có rất nhiều điều lợi đấy chứ! Cho chữ nghĩa của ta bay bổng với ái tình nè, cho nét chữ ta thêm điêu luyện nè, cho nụ cười trên môi người yêu ta luôn tươi mở khi đọc những dòng chữ thân yêu nè, có khi những dòng chữ ấy lại được ấp vào ngực thổn thức nữa đó chứ. Ấy là chưa kể vài chục năm sau, con cháu ta có cái để mà trêu, những sự trêu chọc rất đáng yêu, để những hương yêu ngày xưa thời trai trẻ chúng ta đã gởi gắm vào những tờ giấy mỏng manh kia nay vẫn còn tươi mới, như tình yêu có trong mỗi người chúng ta vậy. Nhưng hãy nhớ là những gì ta viết thì còn đó nhé, không thể như nước chảy qua cầu đâu, thế thì sự thành thật trong tình yêu đã được nâng lên một bậc rồi, mà ở thời buổi này thì sự thành thật đâu phải dễ kiếm, cho nên cái hương yêu ấy nó có vô vàn giá trị là vậy, việc gì ta lại không dùng nhỉ?

Bây giờ không gõ phím nữa, tớ cầm viết rồi đây… 😀

Advertisements